6. Cây bút ma thuật
Người ta kể rằng ngày xưa, có một cậu bé rất thông minh tên là Mã Lương. Cậu bé thích học vẽ từ nhỏ. Cha mẹ cậu đều mất sớm. Cậu bửa củi, cắt cỏ, kiếm sống, nhưng vì quá nghèo nên không có tiền mua bút.
Một hôm, đi ngang qua cổng trường, Mã Lương thấy thầy giáo đang vẽ, nét vẽ rất đẹp mắt, cậu tiến lại gần:
- Em rất muốn học vẽ, thầy cho em mượn bút được không?
Thầy giáo trừng mắt nhìn cậu và mắng:
- Một cậu bé nghèo mà lại muốn học vẽ! Em bị điên à?
Rồi thầy đuổi cậu ra khỏi trường.
Mã Lương buồn bã, cậu tự nhủ:
- Tại sao một đứa trẻ nghèo lại không được học vẽ?
Từ đó trở đi, cậu chuyên tâm học vẽ, ngày nào cũng siêng năng luyện tập. Những lúc đi kiếm củi trên núi, cậu dùng que vẽ xuống đất, vẽ những chú chim bay lượn trên đầu. Khi cắt cỏ bên bờ sông, ông nhúng tay vào nước và vẽ tôm cá trên đá. Về đến nhà, tôi vẽ đồ đạc lên tường, bốn bức tường phủ kín tranh.
Năm tháng trôi qua, Mã Lương vẫn miệt mài học vẽ, không bỏ phí một ngày nào, và ông tiến bộ nhanh chóng. Ông vẽ chim cá y như vậy, người ta cứ ngỡ sắp nghe tiếng chim hót, thấy cá bơi. Vậy mà tôi vẫn chưa có bút vẽ. Tôi chỉ ước mình có một cái.
Một đêm nọ, tôi ngủ rất say. Trong giấc ngủ, tôi bỗng thấy một ông lão tóc râu bạc trắng xuất hiện trước mặt, đưa cho tôi một cây bút và nói:
– Đây là cây bút thần, nó sẽ giúp ích cho con rất nhiều.
Mã Lương nhìn cây bút vàng óng ánh, mừng rỡ reo lên:
– Cây bút đẹp quá! Cảm ơn ông! Cảm ơn ông!…
Tôi chưa kịp nói hết câu, ông lão đã biến mất. Mã Lương chợt tỉnh giấc và nhận ra mình đang mơ. Nhưng không, cây bút thần vẫn còn trong tay tôi, tôi vô cùng ngạc nhiên.
Mã Lương lấy bút ra vẽ một con chim. Chim bay lên trời kêu chíp chíp. Ông vẽ một con cá. Con cá vẫy đuôi lướt xuống sông, bơi lội trước mắt ông. Mã Lương vô cùng vui mừng.
Với cây bút thần, Mã Lương vẽ cho tất cả những người nghèo trong làng. Nhà nào không có cày, ông vẽ cho cày. Nhà nào không có cuốc, ông vẽ cho cuốc. Nhà nào không có đèn, ông vẽ cho đèn. Nhà nào không có xô, ông vẽ cho xô...
Ai cũng biết chuyện. Rồi câu chuyện về cây bút thần đến tai một địa chủ giàu có trong làng. Ông liền sai hai người hầu đưa Mã Lương về nhà vẽ theo ý mình. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng tính tình Mã Lương rất hào phóng. Ông biết lòng tham của những người giàu có nên không vẽ gì cả, mặc cho họ liên tục dụ dỗ và đe dọa. Chủ nhà nổi giận, nhốt anh ta vào chuồng ngựa, không cho anh ta ăn uống gì cả.
Ba ngày sau, giữa đêm, tuyết rơi dày đặc. Nhìn ra ngoài sân, chủ nhà thấy tuyết phủ kín sân. Ông ta nghĩ thầm: "Mã Lương hoặc là chết đói, hoặc là chết cóng. Để ta đi xem sao!"
Đến gần chuồng ngựa, ông ta thấy những tia sáng đỏ xuyên qua khe cửa, một mùi thơm thoang thoảng bay ra. Ông ta hé cửa nhìn thấy Mã Lương đang ngồi bên đống lửa bập bùng, ăn bánh nướng. Chủ nhà ngạc nhiên: Lửa từ đâu ra? Bánh từ đâu ra? Ông ta nghĩ ngay rằng tất cả những điều đó là nhờ cây bút thần. Tức giận, ông ta sai người giết Mã Lương và lấy cây bút thần đi.
Hơn chục người hầu xông vào chuồng ngựa, nhưng Mã Lương đã không còn ở đó nữa. Ông ta đã trèo qua tường bằng một chiếc thang vẽ trên tường. Chiếc thang vẫn còn đó. Ông chủ trèo lên thang, nhưng chưa kịp leo được ba bậc thang thì ngã xuống đất. Thang biến mất.
Chạy trốn khỏi nhà ông chủ, Mã Lương kéo một con ngựa, cưỡi nó phi nước đại.
Chưa đi được bao xa, Mã Lương bỗng nghe thấy tiếng động phía sau. Dưới ánh đuốc sáng trưng, Mã Lương thấy ông chủ cưỡi một con ngựa tốt, tay vung vẩy một con dao sáng loáng, dẫn theo khoảng hai mươi người hầu đuổi theo.
Khi đến gần, Mã Lương lặng lẽ rút bút thần ra và giương cung. Hắn giương cung. "Vù", mũi tên trúng ngay cổ họng ông chủ, ông ngã xuống đất. Mã Lương quất ngựa, con ngựa phi nước đại như gió.
Con ngựa phi nước đại mấy ngày mấy đêm không ngừng nghỉ. Cuối cùng, Mã Lương dừng lại ở một thị trấn nhỏ. Không có việc làm, Mã Lương đành phải vẽ tranh bán dạo. Sợ bị phát hiện, ông vẽ dở những bức tranh: chim mất mỏ, mất chân, vân vân.
Một hôm, Mã Lương vẽ một con cò trắng không có mắt. Vì một chút bất cẩn, ông đã làm rơi một giọt mực lên bức tranh. Giọt mực rơi trúng mắt con cò. Thế là con cò mở mắt, dang rộng đôi cánh và bay đi. Câu chuyện làm cả thị trấn bàng hoàng.
View Details